Chào mọi người, hôm nay rảnh rỗi nên tôi muốn chia sẻ một chút kinh nghiệm thực tế của mình về cái chuyện giao tiếp tiếng Anh cơ bản khi đi du lịch. Nói thật là ngày xưa tôi cũng gà mờ lắm, nghĩ đến nói tiếng Anh với Tây là tim đập chân run, chỉ sợ người ta không hiểu mình nói gì, rồi mình cũng chẳng hiểu người ta nói gì nốt.
Ấy thế mà đùng một cái, có dịp phải đi nước ngoài. Lúc đó mới cuống cuồng lên. Không lẽ điếc đặc câm ngơ giữa xứ người? Thế là tôi quyết tâm phải “bỏ túi” vài câu tiếng Anh gọi là sống còn. Tôi bắt đầu mò mẫm, xem người ta hay nói gì nhất khi đi du lịch.
Chuẩn bị ban đầu của tôi
Đầu tiên, tôi xác định mấy cái tình huống chắc chắn sẽ gặp phải. Kiểu gì cũng phải qua sân bay, rồi đến khách sạn, đi ăn uống, hỏi đường, mua sắm linh tinh. Thế là tôi tập trung vào mấy cái đó.

Tôi không có học kiểu ngữ pháp cao siêu gì đâu, vì có học cũng không vào đầu ngay được. Tôi chọn cách học vẹt mấy câu thông dụng nhất. Tôi lôi giấy bút ra, ghi chép lại cẩn thận. Ví dụ nhé:
- Xin chào: Hello / Hi
- Cảm ơn: Thank you
- Xin lỗi: Sorry / Excuse me
- Vâng / Không: Yes / No
- Làm ơn: Please
- Tôi không hiểu: I don’t understand.
- Bạn có thể nói chậm hơn được không?: Can you speak more slowly, please?
Cứ mấy câu đơn giản vậy thôi mà tôi nhẩm đi nhẩm lại cho quen mồm. Quan trọng là phải dám mở miệng ra nói, dù phát âm có hơi ngọng nghịu tí cũng kệ.
Thực hành theo từng tình huống cụ thể
Sau khi có tí vốn liếng cơ bản, tôi bắt đầu đi sâu hơn vào từng hoàn cảnh.
Ở sân bay (Airport)
Đây là cửa ải đầu tiên. Tôi chuẩn bị mấy câu:
- “Where is the check-in counter for [Tên hãng bay]?” (Quầy làm thủ tục của hãng… ở đâu?)
- “Can I have a window seat/aisle seat, please?” (Cho tôi ghế gần cửa sổ/lối đi được không?)
- “Where is the boarding gate [số cổng]?” (Cổng lên máy bay số… ở đâu?)
- Khi qua an ninh, người ta hỏi gì thì mình cứ đưa hộ chiếu, vé máy bay ra. Thường họ cũng chỉ hỏi mấy câu đơn giản như “Passport, please.” (Xin vui lòng cho xem hộ chiếu).
Thực ra ở sân bay giờ nhiều biển chỉ dẫn tiếng Anh lắm, cứ nhìn theo là cũng ổn.
Tại khách sạn (Hotel)
Đến khách sạn thì có mấy câu này tôi thấy hay dùng:
- “I have a reservation under the name [Tên của bạn].” (Tôi có đặt phòng dưới tên…)
- “What time is breakfast?” (Mấy giờ có bữa sáng?)
- “Can I have the Wi-Fi password, please?” (Cho tôi xin mật khẩu Wi-Fi được không?)
- “My room key, please.” (Cho tôi xin chìa khóa phòng.)
- Nếu cần thêm gì đó, ví dụ khăn tắm: “Can I have an extra towel, please?” (Cho tôi xin thêm một cái khăn tắm được không?)
Cứ từ từ, nói rõ ràng, người ta sẽ hiểu thôi.

Khi đi ăn uống (Restaurant)
Cái này thì quan trọng à nha, không biết gọi món thì đói. Tôi học mấy câu:
- “A table for [số người], please.” (Cho tôi bàn cho… người.)
- “Can I see the menu, please?” (Cho tôi xem thực đơn được không?)
- Khi gọi món, cứ chỉ vào món trong menu rồi nói: “This one, please.” (Cho tôi món này.) Hoặc đọc tên món nếu biết.
- “Water, please.” (Cho tôi nước lọc.)
- “The bill, please.” / “Check, please.” (Tính tiền cho tôi.)
Nhiều khi tôi còn dùng cả Google Dịch để xem tên món ăn nữa cơ, cũng tiện lắm.
Hỏi đường (Asking for directions)
Cái này hơi khó hơn tí vì phải nghe người ta trả lời nữa. Nhưng cứ mạnh dạn hỏi:
- “Excuse me, where is the [tên địa điểm]?” (Xin lỗi, cho hỏi… ở đâu?) Ví dụ: “Where is the nearest ATM?” (ATM gần nhất ở đâu?)
- “How can I get to [tên địa điểm]?” (Làm thế nào để tôi đến được…?)
- Nghe không hiểu thì cứ: “Sorry, I don’t understand. Can you show me on the map?” (Xin lỗi, tôi không hiểu. Bạn chỉ cho tôi trên bản đồ được không?) Nhớ mang theo bản đồ hoặc bật Google Maps lên.
Mua sắm (Shopping)
Đi du lịch ai chẳng mua tí quà. Mấy câu này tôi hay dùng:
- “How much is this?” (Cái này bao nhiêu tiền?)
- “Do you have a smaller/bigger size?” (Bạn có cỡ nhỏ hơn/lớn hơn không?)
- “Can I pay by credit card?” (Tôi trả bằng thẻ tín dụng được không?)
- Nhiều khi chỉ cần cầm món đồ lên, nhìn người bán hàng rồi hỏi “How much?” là người ta hiểu rồi.
Kết quả và lời khuyên của tôi
Sau một thời gian cặm cụi học mấy cái câu đơn giản đó, tôi thấy tự tin hơn hẳn. Chuyến đi đầu tiên áp dụng, tuy còn vụng về nhưng cũng giải quyết được khối việc. Từ làm thủ tục ở sân bay, nhận phòng khách sạn, gọi đồ ăn, mua vài món đồ lưu niệm, tôi đều tự mình xoay xở được.
Cảm giác tự mình làm được nó sướng lắm các bạn ạ. Tất nhiên là không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có lúc nói người ta không hiểu, có lúc người ta nói mình cũng chẳng hiểu gì sất. Những lúc như thế, tôi thường dùng thêm ngôn ngữ cơ thể, hoặc mở Google Dịch ra “cứu bồ”. Quan trọng là mình dám nói, sai thì sửa, người ta hiểu là được.
Nên lời khuyên của tôi cho các bạn nào còn ngại tiếng Anh khi đi du lịch là:

- Đừng sợ sai: Cứ nói đi, người bản xứ họ dễ tính lắm, họ sẽ cố gắng hiểu bạn.
- Học những câu thực tế nhất: Tập trung vào các tình huống hay gặp.
- Chuẩn bị sẵn công cụ hỗ trợ: Điện thoại có cài từ điển, Google Dịch là cứu cánh tuyệt vời.
- Tự tin lên: Bạn làm được mà!
Đấy, kinh nghiệm của tôi chỉ có vậy thôi. Không cần phải ngữ pháp cao siêu gì đâu, cứ mấy câu giao tiếp cơ bản là đủ để mình tung tăng khám phá thế giới rồi. Chúc các bạn có những chuyến đi vui vẻ và tự tin hơn nhé!
Đặt lớp học thử miễn phí
Học tiếng Anh 1 kèm 1 với giáo viên nước ngoài
Sau khi tham gia học thử, bạn có cơ hội nhận được bộ quà tặng miễn phí:
✅ Báo cáo đánh giá trình độ tiếng Anh
✅ 24 buổi học phát âm
✅ 30 phim hoạt hình song ngữ
✅ Bộ thẻ học động từ






















