Chào các bạn, hôm nay mình xin chia sẻ lại cái quá trình mà mình đã thực hiện cái màn ngỏ lời “em có đồng ý lấy anh không” mà lại bằng tiếng Anh mới oách chứ. Nghe thì có vẻ ghê gớm nhưng mà thực ra cũng là một hồi loay hoay, chuẩn bị đủ thứ cả đấy.
Ý tưởng lóe lên từ đâu?
Chuyện là mình với người yêu mình cũng đến giai đoạn chín muồi rồi, nghĩ cũng phải làm cái gì đó cho nó đáng nhớ một chút. Xem phim nước ngoài nhiều, thấy mấy cảnh cầu hôn nó lãng mạn, lại thêm khoản người yêu mình cũng thích tiếng Anh, thỉnh thoảng hai đứa cũng hay bập bẹ vài câu cho vui. Thế là mình nảy ra ý định, hay là mình thử một lần chơi lớn, cầu hôn bằng tiếng Anh xem sao. Nghĩ bụng chắc là em ấy sẽ bất ngờ lắm đây.
Bắt tay vào chuẩn bị – Gian nan phết!
Nói thì dễ chứ bắt tay vào làm mới thấy nó cũng không đơn giản đâu các bạn ạ. Tiếng Anh của mình thì thuộc dạng “ao làng” thôi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy câu giao tiếp cơ bản. Để nói một câu trọng đại như thế bằng tiếng Anh, lại còn phải đúng ngữ điệu, cảm xúc nữa, thực sự là một thử thách.
Đầu tiên là chọn câu “thần chú”:
Mình cũng lên mạng tìm hiểu xem người ta hay nói câu gì. Thấy nhiều câu hoa mỹ lắm, nhưng mà mình nghĩ thôi, cứ đơn giản, chân thành là được. Cuối cùng, mình chốt câu kinh điển nhất: “Will you marry me?”. Ngắn gọn, dễ nhớ, dễ phát âm đối với cái trình của mình.
Tiếp theo là luyện tập:
Đây mới là giai đoạn tốn nhiều công sức này. Mình cứ lẩm nhẩm câu đó suốt. Nhiều lúc đi tắm cũng tranh thủ nói, nấu cơm cũng lẩm bẩm. Thậm chí, có hôm mình còn đứng trước gương, tự mình nói rồi tự mình nghe, chỉnh đi chỉnh lại cái ngữ điệu sao cho nó tình cảm nhất có thể. Trông ngố không chịu được. Vợ mình sau này nghe kể lại cứ cười suốt.
- Mình phải đảm bảo phát âm chuẩn từng từ, nhất là cái từ “marry”.
- Rồi còn phải nghĩ xem lúc đó mình sẽ thể hiện cảm xúc như thế nào, giọng điệu ra sao cho nó chân thành.
Không thể thiếu “đạo cụ”:
Đương nhiên là phải có nhẫn rồi. Cái này thì mình cũng đã âm thầm đi chọn lựa kỹ càng. Chọn một chiếc mà mình nghĩ là em ấy sẽ thích nhất. Cái khoản này cũng đau ví phết đấy nhưng mà vui.
Lên kế hoạch cho “giờ G”:

Mình cũng phải tính toán thời điểm và địa điểm nữa. Mình chọn một buổi tối, ở một nhà hàng có không gian riêng tư một chút, nơi mà hai đứa cũng có vài kỷ niệm đẹp. Mình cũng nhờ trước nhân viên nhà hàng hỗ trợ một chút về khoản nhạc nhẹ nhàng.
Ngày trọng đại và màn thực thi
Đến cái hôm đấy thì thôi rồi, tim mình đập thình thịch như trống trận. Ngồi ăn mà cứ thấp tha thấp thỏm. Lúc thấy thời cơ chín muồi, mình hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, quỳ một chân xuống. Móc chiếc nhẫn ra, nhìn thẳng vào mắt em ấy, mình nói cái câu mà mình đã luyện tập cả trăm lần: “Will you marry me?”.
Lúc nói ra xong, mình thấy giọng mình cũng hơi run run một tí, nhưng mà may là vẫn rõ ràng, không bị vấp chữ nào. Cảm giác lúc đó nó hồi hộp khó tả lắm.
Và kết quả…
Khỏi phải nói, em ấy bất ngờ lắm, mắt rưng rưng. Và rồi em ấy gật đầu. Cái khoảnh khắc đấy chắc mình không bao giờ quên được. Màn cầu hôn bằng tiếng Anh của một thằng vốn tiếng Anh không mấy gì đặc sắc như mình cuối cùng cũng thành công mỹ mãn.
Sau này hỏi lại, em ấy bảo là cũng không ngờ mình lại làm thế, thấy vừa buồn cười vừa cảm động. Quan trọng nhất không phải là mình nói tiếng Anh hay dở thế nào, mà là tình cảm và sự chân thành của mình được em ấy cảm nhận được.
Đó, toàn bộ quá trình “thực hành” của mình là như vậy đó. Chia sẻ lại để các bạn nào có ý định tương tự thì có thêm chút động lực. Cứ mạnh dạn lên, đôi khi những điều mình nghĩ là khó khăn, chỉ cần mình quyết tâm và chuẩn bị kỹ lưỡng một chút là đều có thể làm được. Chúc các bạn may mắn!
Đặt lớp học thử miễn phí
Học tiếng Anh 1 kèm 1 với giáo viên nước ngoài
Sau khi tham gia học thử, bạn có cơ hội nhận được bộ quà tặng miễn phí:
✅ Báo cáo đánh giá trình độ tiếng Anh
✅ 24 buổi học phát âm
✅ 30 phim hoạt hình song ngữ
✅ Bộ thẻ học động từ