Chào mọi người, hôm nay mình chia sẻ chút kinh nghiệm thực tế của bản thân về cái vụ tìm giáo trình tiếng Anh giao tiếp cho trẻ con nhé. Nói thật là cũng mất một mớ thời gian loay hoay đấy chứ không đùa đâu.
Ban đầu mình loay hoay thế nào?
Lúc đầu, mình cũng như bao ông bố bà mẹ khác, cứ lên mạng tìm loạn xạ. Gõ “giáo trình tiếng Anh giao tiếp cho trẻ em” thì ra cả một rừng kết quả. Nào là sách A, sách B, trung tâm X, trung tâm Y quảng cáo rầm rộ, hoa cả mắt. Mình cũng tải về một đống tài liệu, in ra cả xấp, nhìn thì có vẻ hoành tráng lắm.
Mua về mấy cuốn sách được khen nhiều, hình ảnh thì đẹp đấy, màu mè bắt mắt. Nghĩ bụng chắc con mình thích mê. Ai dè, con mình nó lật qua lật lại vài trang rồi chán, vứt xó. Mấy cuốn thì từ vựng khô khan, toàn chữ là chữ, nhìn đã thấy ngán rồi, huống chi bắt trẻ con học.

Rồi mình cũng thử cho nó học theo mấy cái app trên điện thoại. Lúc đầu thì cũng hào hứng lắm, bấm bấm chọn chọn. Nhưng mà được vài hôm là nó lại đòi xem Youtube, chơi game. Mấy cái app nó cứ lặp đi lặp lại mấy bài học, con nít nó nhanh chán lắm.
Rồi mình làm gì tiếp theo?
Sau một hồi vật lộn, mình mới nghiệm ra một điều: quan trọng nhất là phải làm cho nó thấy vui, thấy thích đã. Chứ cứ ép nó học theo kiểu người lớn thì không ăn thua. Trẻ con nó học qua chơi mà.
Thế là mình bắt đầu thay đổi chiến thuật. Bỏ hết mấy cái giáo trình phức tạp, khô khan đi.
Đầu tiên, mình để ý xem con mình nó thích cái gì. À, nó thích xem hoạt hình, thích nghe nhạc thiếu nhi, thích mấy con vật ngộ nghĩnh.
Tiếp theo, mình lồng ghép tiếng Anh vào mấy cái đó. Mình tìm mấy bài hát tiếng Anh đơn giản, giai điệu vui tươi, có hình ảnh minh họa càng tốt. Cứ bật cho nó nghe hàng ngày, lúc chơi, lúc ăn. Mưa dầm thấm lâu mà.
Rồi mình kiếm mấy bộ phim hoạt hình ngắn bằng tiếng Anh, loại mà lời thoại đơn giản, dễ hiểu ấy. Cùng xem với nó, rồi thỉnh thoảng chỉ vào nhân vật, đồ vật hỏi nó “What’s this?”. Nó không biết thì mình nói cho nó nghe. Cứ từ từ thôi.
Mình cũng tự làm mấy cái flashcard đơn giản về màu sắc, con vật, đồ vật trong nhà. Cứ lôi ra chơi với nó, chỉ trỏ rồi nói tên bằng tiếng Anh. Chơi trò đoán đồ vật, đoán màu sắc. Vừa chơi vừa học, nó hứng thú hơn hẳn.

Quan trọng là mình không đặt nặng ngữ pháp gì sất. Cứ nói đi nói lại mấy câu giao tiếp cơ bản, ví dụ như ‘Good morning’, ‘Thank you’, ‘What’s this?’, ‘Can I have some water?’. Mình tạo một cái không khí thoải mái, không áp lực. Sai thì sửa, không sao cả. Chủ yếu là cho nó quen tai, quen miệng.
Thỉnh thoảng, mình còn bày trò đóng kịch nho nhỏ, dùng mấy câu tiếng Anh đơn giản. Ví dụ, mình đóng vai người bán hàng, con đóng vai người mua. Vui lắm!
Kết quả và vài điều mình rút ra
Dần dần, mình thấy con nó bắt đầu ê a theo. Lúc đầu thì chỉ vài từ đơn, sau thì thành câu ngắn. Nó không còn sợ nói tiếng Anh nữa, thậm chí còn chủ động dùng mấy từ, mấy câu đã học được.
Ví dụ, sáng ngủ dậy nó biết nói “Good morning, mommy!”. Lúc muốn xin cái gì thì cũng bập bẹ “Mommy, apple please!”. Nghe mà thấy vui gì đâu.
Đến giờ thì mình thấy cái cách này khá là ổn. Tất nhiên là cũng phải kiên trì, không phải ngày một ngày hai mà được. Cái gọi là “giáo trình” tốt nhất nhiều khi lại chính là những thứ đơn giản, gần gũi mà mình tự điều chỉnh cho phù hợp với con mình. Mình cứ biến việc học thành trò chơi, lồng ghép vào các hoạt động hàng ngày thì con nó sẽ tiếp thu tự nhiên hơn nhiều.
Nói chung, kinh nghiệm của mình là cứ phải kiên nhẫn, tìm tòi xem con mình thích gì, rồi từ đó mà tìm cách tiếp cận phù hợp. Chứ áp đặt quá thì phản tác dụng ngay. Chúc các bố mẹ thành công trên con đường giúp con làm quen với tiếng Anh nhé!
Đặt lớp học thử miễn phí
Học tiếng Anh 1 kèm 1 với giáo viên nước ngoài
Sau khi tham gia học thử, bạn có cơ hội nhận được bộ quà tặng miễn phí:
✅ Báo cáo đánh giá trình độ tiếng Anh
✅ 24 buổi học phát âm
✅ 30 phim hoạt hình song ngữ
✅ Bộ thẻ học động từ