Chào mọi người, hôm nay tôi muốn chia sẻ một chút về cái hồi tôi vật lộn với môn tiếng Anh lớp 8. Nói thật là cũng không có gì cao siêu đâu, chỉ là mấy cái kinh nghiệm thực tế của bản thân thôi, hy vọng giúp được ai đó đang thấy môn này hơi khoai.
Hồi đó, tôi nhớ là bắt đầu vào lớp 8, nhìn quyển sách tiếng Anh mới là thấy hơi ngán rồi. Từ vựng thì nhiều hơn, ngữ pháp cũng bắt đầu lằng nhằng hơn hẳn so với lớp 6, lớp 7. Mấy buổi đầu đi học, cô giáo giảng bài trên lớp, tôi cứ ngồi ngơ ngác, tai nọ nó xọ sang tai kia, chữ nghĩa thì cứ như đám rừng vậy.
Hành trình “vật lộn” của tôi bắt đầu như thế nào?
Đầu tiên, tôi cũng thử cái cách cổ điển nhất: ôm sách giáo khoa mà gặm. Tôi lấy vở ra, chép từ mới lia lịa. Mỗi từ chép đi chép lại cả chục lần, hy vọng nó ngấm vào đầu. Xong rồi tôi đọc mấy bài đọc trong sách, cố gắng dịch từng câu từng chữ. Nhưng mà khổ nỗi, dịch xong rồi gấp sách lại là quên gần hết. Từ mới thì học trước quên sau, ngữ pháp thì cứ rối tung lên.

Thấy cách đó không ổn lắm, tôi bắt đầu thay đổi chiến thuật. Tôi nhớ hồi đó có mấy cuốn sách bài tập tiếng Anh bán ngoài hiệu sách, loại mà có giải thích đáp án khá kỹ. Thế là tôi quyết định đầu tư. Mỗi ngày, sau khi học bài trên lớp về, tôi dành ra khoảng một tiếng để làm bài tập trong sách đó. Gặp bài nào khó, tôi không bỏ qua ngay mà cố gắng suy nghĩ, lật lại sách giáo khoa xem có phần nào liên quan không. Nếu vẫn không ra, tôi sẽ đánh dấu lại, hôm sau mang lên lớp hỏi bạn bè hoặc hỏi cô giáo vào giờ ra chơi.
Có một dạo, tôi thấy mấy đứa bạn nó hay nghe nhạc tiếng Anh. Tôi cũng tò mò thử. Ban đầu thì chả hiểu gì sất, chỉ thấy giai điệu hay hay. Nhưng mà nghe nhiều thành quen, tự dưng có mấy từ, mấy cụm từ nó cứ lặp đi lặp lại, thế là tôi cũng nhớ được một ít. Rồi tôi mạnh dạn hơn, thử xem mấy bộ phim hoạt hình tiếng Anh có phụ đề. Coi phim thì vui hơn học chay nhiều, mà cũng học lỏm được cách người ta nói chuyện, ngữ điệu lên xuống ra sao.
À, còn một cái nữa là tôi tập nói một mình. Nghe hơi kỳ cục nhỉ? Nhưng mà thiệt đó. Tôi hay đứng trước gương, tự đặt ra mấy câu hỏi đơn giản rồi tự trả lời bằng tiếng Anh. Ví dụ như “What did you do today?” rồi tự bịa ra câu trả lời. Phát âm thì lúc đầu sai bét nhè, nhưng mà cứ nói nhiều thì miệng lưỡi nó cũng dẻo hơn, không còn ngượng như trước nữa.
- Giai đoạn 1: Học từ vựng chay, đọc sách giáo khoa chay -> Không hiệu quả lắm.
- Giai đoạn 2: Làm thêm sách bài tập, tích cực hỏi bạn bè, thầy cô.
- Giai đoạn 3: Nghe nhạc tiếng Anh, xem phim hoạt hình có phụ đề.
- Giai đoạn 4: Tập nói một mình, không sợ sai.
Cứ kiên trì như vậy, mỗi ngày một chút. Dần dần, tôi thấy môn tiếng Anh nó cũng không còn đáng sợ như lúc đầu nữa. Các bài kiểm tra điểm cũng khá hơn. Quan trọng nhất là tôi không còn cảm giác “sợ” khi phải mở sách tiếng Anh ra học. Tôi bắt đầu thấy nó cũng có cái thú vị riêng.
Đến cuối năm lớp 8, tuy tiếng Anh của tôi chưa phải là xuất sắc gì ghê gớm, nhưng ít nhất tôi cũng đã tự tin hơn rất nhiều. Tôi có thể đọc hiểu được những đoạn văn bản đơn giản, viết được những câu đúng ngữ pháp cơ bản và giao tiếp được mấy câu thông dụng. Với tôi hồi đó, như vậy đã là một thành công lớn rồi.
Nói chung, kinh nghiệm của tôi chỉ có vậy thôi. Cứ phải thực hành nhiều, tìm ra cái cách học nào mà mình thấy hứng thú nhất. Đừng có sợ sai, cứ mạnh dạn thử. Chứ chỉ ngồi nhìn sách không thì kiến thức nó khó mà chui vào đầu được lắm. Chúc các bạn học tốt nhé!
Đặt lớp học thử miễn phí
Học tiếng Anh 1 kèm 1 với giáo viên nước ngoài
Sau khi tham gia học thử, bạn có cơ hội nhận được bộ quà tặng miễn phí:
✅ Báo cáo đánh giá trình độ tiếng Anh
✅ 24 buổi học phát âm
✅ 30 phim hoạt hình song ngữ
✅ Bộ thẻ học động từ






















